Your Adsense Link 728 X 15

P02: Kiếp làm dâu - Con đường tình yêu

Posted by Eddy Lê Giang 8/6/10 0 nhận xét
Kiếp làm dâu
Ngày đầu tiên làm dâu... Nằm mãi không ngủ được. Mình sợ ngủ quên. Bóng tối khiến mình càng lạ nhà hơn, chỉ biết định hướng đâu là cái đồng hồ. Tích tắc... tích tắc...
Mẹ dặn, bác cả dặn, hai bà cô dặn, tổng cộng sáu bà dì cũng dặn: "Phải dậy từ 5g sáng mà quét nhà đấy nhá, cọ ấm chén nữa, làm bữa sáng nữa..., rõ chưa?".
Và mình cũng sợ bị "giang hồ" đồn là cô dâu này lười lắm, nên phải cố mấy ngày đầu thôi. Trời ơi, sao đêm dài thế. Mẹ ơi, con nhớ mẹ. Nhìn sang bên, tự dưng thấy căm thù chàng. Vì chàng mà mình đến nông nỗi không dám ngủ thế này đây...
...
Bịch
… Ơ... Ôi... Ơ...
Mình giật mình tỉnh giấc, nhìn vội đồng hồ đã 6g30 từ lúc nào. Chàng ném cái chân gác dở của mình chễm chệ đặt lên cổ chàng khiến mình đứt giấc. Trời ơi, mình... Sao mình dám ngủ trong cái thời "bom đạn" này. Trời ơi, phi ra khỏi giường ngay thôi!
... Bữa sáng...
7g cả nhà mới túc tắc dậy từng người một. Ai cũng uể oải, chắc bởi hôm qua diện lắm thứ quá làm cơ thể quá tải, lại ăn thừa chất nữa. Quả này bữa sáng mình không phải làm đây.
Nhưng... sau một tiếng quét ba tầng nhà, dọn vệ sinh sân vườn, cọ ấm chén... thấy mẹ chồng đi đun thức ăn, mình hốt hoảng vào bếp. Thôi xong rồi, bữa sáng muộn.
Mình sợ. Mẹ chẳng nói gì.
Mình thở phào nhẹ nhõm. Ôi sao mình may mắn thế!
Mãi về sau mình mới biết rằng mẹ im lặng... để chiều mang sang hàng xóm kể!
Chàng vẫn ngủ quay đơ quên cả về nhà vợ lại mặt.
Mình chỉ muốn òa khóc.
Tức quá. Trời ơi, các chị ơi, những đồng đội hay buôn chuyện với nhau ơi, giờ thì em tin vì sao các chị bảo em hôn nhân là cái toalet rồi. Đúng là  người ở  ngoài chỉ muốn vào. Và  người ở  trong chỉ muốn ra. Quả  này em ham rẻ lấy phải chàng rồi. Của rẻ là của ôi rồi. Đứa nào xui em lấy chồng hơn nhiều tuổi cho nó sướng, thế là em chọn chàng hơn em 6 tuổi, để giờ em biết mình hớ rồi. Kiểu này phải ngồi thiền lại để nhớ đứa nào xui mất thôi. Hu... hu...
... Ba ngày sau...
Họ bên nội có giỗ và nhà chàng đăng cai tổ chức. "Thế vận hội" này đông thật. Thanh niên nhiều mà các cụ cũng nhiều. Mình có cơ hội để biết ai thì phải xưng hô như thế nào. Nhưng ngượng thật, các em đều hơn tuổi mình. Ngày xưa chưa lấy chàng, chúng nó đều gọi mình bằng em. Giờ mình đâm ra sợ!
... Ăn... ăn... ăn...
... Tám... tám... tám...
... Ăn... ăn... ăn...
... Tám... tám... tám...
Cuối cùng thế vận hội giỗ đã xong. Các cô thanh niên xìtin dọn hộ mình bát đũa ra sân, cười nói tưng bừng. Cứ ngỡ chị em sẽ có cơ hội gần nhau hơn khi cùng rửa bát.
Nhưng...
Đứa thứ 1: Thôi, em về đi học đây.
Đứa thứ 2: Em cũng thế.
Đứa thứ 3: Em chiều nay có hẹn quan trọng lắm, chị làm hộ em nhá.
Đứa thứ 4: Để em vào xem có ai sai cái gì không nhá...
Đứa thứ n: ... 1.001 lý do...
Ngoài sân xe máy, bàn ghế, mình, sáu mâm bát đã ăn xong, ba xô nước và một niềm tin: chàng sẽ tới bên mình tựa như anh hùng cứu mỹ nhân.
... Một tuần sau...
Hôm thế vận hội giỗ, chàng say nên "bò" đi sân vận động Hàng Chiếu. Mình vừa rửa bát vừa hát cho chóng xong việc. Hát hết những bài đã thuộc, hát cả đến những bài chưa thuộc, rồi huy động nốt những bài chỉ thuộc một câu còn đâu là ư ử giai điệu, cuối cùng mình cũng xong. Nghĩ thầm ở nhà mẹ thì lười thế!
Còn hôm nay, ông trời ơi, ông trời giúp mình rồi, cuối cùng cũng đến ngày đi làm lại. Nhớ công ty quá. Người ta có một tuần trăng mật ở đâu đó, còn mình có một tuần vỡ mật ở nhà. Cũng tại mình không dám đi tuần trăng mật vì sợ tiền sử nhà chàng chưa có ai đi, nay mình đầu têu sẽ bị coi là phá hoại, đành bảo chàng ở nhà với bố mẹ cho vui. Giờ càng nghĩ càng thấy tiếc. Đành lòng mong mau mau đến ngày đi làm. Mừng quá là mừng thôi.
Ngày đầu tiên đi làm lại, cảm giác như cô học trò mới xin được việc, lại lâng lâng tự do. Chỉ có điều nhìn thấy những anh đẹp trai ngoài đường tự dưng thấy tiếc. Biết vậy, mình ở giá cho các anh ấy thèm.


Con đường tình yêu
 .. Trước khi cưới chàng 11 năm...
Mình là bạn thân của em gái út nhà chàng. Hai đứa chỉ biết học mà không biết làm đẹp là gì. Luộm thuộm, ngốc nghếch, chỉ thích đọc truyện 7 viên ngọc rồng. Mục tiêu cố sao cho điểm phẩy cuối năm không được dưới 7,0.
Chàng là  sinh viên đại học. Da trắng, râu cạo rồi nhưng vẫn xanh rì nửa mặt, gầy gò với chiếc xe đạp Thống Nhất không còn biết màu nguyên bản. Và mỗi khi tết đến chàng mừng tuổi mình 2.000đ.
Năm ấy Hà Nội bắt đầu có xe buýt, tuyến bờ hồ là 2.500đ. Hai con bé học lớp 8 rủ nhau đi chơi tết bằng xe buýt cho đỡ tò mò, dù đứa nào cũng say xe. Chàng phá lệ mừng tuổi mình ba tờ 2.000đ và xoa đầu bảo: "Còn phải mua vé lượt về mà". Em gái chàng làu bàu đằng sau với con mắt mang hình viên đạn: "Mừng tuổi nó những 3 tờ, mừng tuổi người ta có mỗi một tờ...!". Mình sướng hết chỗ nói.
... Trước khi cưới chàng tám năm...
Mình đã là nữ sinh trung học. Buồn cười, mấy anh lớp trên cứ cưa mình mà không cưa con bạn mình. Nó ức mình lắm. Nhưng chàng vẫn mừng tuổi và  xoa đầu mình mỗi khi tết đến. Chắc thời giá leo thang, giờ là 10.000đ. Có lúc mình tự hỏi: "Anh không biết là em lớn rồi sao?".
Một hôm con bạn mình kboe anh mang bạn gái về nhà, tự dưng mình thấy lòng tan nát. Mình buồn như bị điểm 1 vậy, rồi lại nghĩ: "Thôi, anh cứ yêu đi, yêu xả láng bao nhiêu cũng được. Nhưng em sẽ là người chờ anh ở cuối con đường tình!".
Giờ nghĩ lại, sao mình khiếp thế nhỉ? Ăn nói vu vơ mà thành lời sấm truyền, sợ thật.
... Trước khi cưới chàng ba năm...
Mình hãnh diện khi chỉ còn một năm nữa tốt nghiệp đại học. Vừa đi học vừa đi làm, nhà lại có quán nước ven hồ Tây nữa nên mình bận tối mắt tối mũi, chẳng còn thời gian đi đâu. Có lẽ vì vậy những con thiêu thân tự đến. Quán của mẹ lúc nào cũng đông. Thường 11g đêm mẹ dọn hàng về. Thế là những chàng trai đứng dậy thi nhau dọn giúp mẹ. Thật là vui. Quán lúc nào tiếng cười cũng tràn khắp. Rồi ở cơ quan nữa, ở lớp nữa, mình vui vì được mọi người quan tâm yêu mến.
Chàng đến vào một buổi bán hàng giúp mẹ. Chàng khoe đi thăm bạn tiện đường ghé qua. Về sau khi cưới rồi chàng  mới để lộ rằng hôm đó chàng bốc phét.
Ngồi một xó không dám nói gì. Chàng và cốc trà đá, bẻ các đốt ngón tay và nhìn ra hồ.
Hết giờ bán hàng.
Mẹ, mình, các chàng trai khác lại cũng dọn hàng. Chàng đứng dậy, móc ví trả tiền mới sợ chứ, xin phép... bác ở... cháu về!
Tự dưng mình bắt đầu ghét chàng.
... Trước khi cưới chàng hai năm...
Rất nhiều biến cố xảy ra trong một năm ngồi với cốc trà đá của chàng. Những khi chàng nhào tới giải quyết các rắc rối mình gây ra ở công ty mới. Những hôm chàng ngồi mốc ở nhà mình trong khi mình đi chơi với bạn. Cuối cùng, mình trả lời lời yêu của chàng rằng: "Em phải yêu cho đủ sáu anh, người thứ bảy em sẽ lấy. Để còn có cơ hội xếp sáu anh kia ăn một mâm!". Chàng lặng lẽ di đầu mũi giày xuống đất, lặng lẽ đứng lại chỗ hẹn, mình tung tăng bỏ về, trong lòng đầy hả hê. Đáng đời!
Quả thật, mình ghét chàng.
... Hai năm sau...
Không hiểu vì sao mình đồng ý cưới chàng. Đến tận bây giờ vẫn không hiểu. Trước khi cưới nhau một năm, mẹ chàng đi xem bói còn bảo lấy mình về trong nhà sẽ có người chết cơ mà. Mình đã dứt khoát bỏ chàng, bỏ tên đàn ông hiền lành đến mức mẹ nói thế cũng mang ra kể với mình. Vậy mà loanh quanh vẫn lấy chàng. Cuộc hôn nhân mà có lẽ chàng là kẻ thắng cuộc. Chiến thuật không cưa mình mà cưa bố mẹ, họ hàng, ông bà của chàng đã thành công. Còn mình, ồn ào như một cơn bão… thua cuộc. Mình lấy chàng mà không quên được câu bố mẹ nói: "Nó hiền lành thế mới không sợ trai gái, rượu chè, hút chích".
Trong hai năm, chàng cứ đi đâu theo mình, bạn bè lại hỏi: "Ai đấy?" với ánh mắt tinh quái. Còn mình, vẫy tay làm hiệu, trả lời như đúng rồi: “À, đệ ấy mà". Chàng cười cười, không có ý kiến gì phản kháng. Miết rồi cũng quen.
Ngày về quê mình ra mắt, mấy đứa em họ ùa ra hỏi: "Ai đấy hả chị?". Chàng nhanh nhẹn đỡ lời: "À, anh là đệ của chị Hiền". Cả lũ trố mắt. Không ai dám hỏi gì nữa, lẩn xa chị nó sạch. Cuối năm ấy mình ôm bó hoa về theo chàng. Bắt đầu những ngày tháng đầy bất ngờ và thách thức.

NGUYỄN THỊ THU HIỀN

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Popular Posts

Blogger news

About




Powered by  MyPagerank.Net

Academics Blogs
Bookmark and Share

Blog Archive