Your Adsense Link 728 X 15

01: Tay Trắng Làm Nên

Posted by Kenny Phạm 24/7/10 0 nhận xét
Chương 1
CÁCH DÙNG CHÌA KHÓA SỐ I
Viết cuốn này tôi muốn cho độc giả thấy rằng ba điều kiện  căn bản cho sự thành công là có lương thức, ham hoạt độngsức  khoẻ.
Nếu chỉ có hai trong ba điều kiện đó thôi thì cũng có thể đi  khá xa được; nhưng phải có đủ cả ba mới tiến xa, xa lắm được.
Có ngoại lệ nào để chứng minh quy tắc đó không? Tôi chỉ  thấy có mỗi một trường hợp có thể coi là ngoại lệ, trường hợp  Franklin Delano Roosevelt. Roóevelt là một danh nhân mà sức  khoẻ thật là tệ hại. Nếu ông không mắc một bệnh nặng thì chắc gì  ông đã thành một vĩ nhân.
Trái lại, trong suốt cuộc đời thành công kỳ dị của Huân tước  Winston Churchill, luôn luôn ta thấy ông có đủ ba chìa khoá đó:  một lương thức vững vàng, một sức hoạt động dồi dào, một thể  chất gang thép.
Nhìn lại cuộc đời Churchill, ta thấy rằng tuy ông bẩm sinh  đã có sẵn những điều kiện đó, nhưng ông đã biết luyện tập thêm  để cải thiện lương thức, tăng cường sức hoạt động và giữ gìn sức  khoẻ. Nếu chúng ta, ngay từ hồi trẻ, quyết tâm tu luyện những  đức đó, thì chắc chắn có thể thành công rực rỡ trong nghề mình đã  lựa.
Trong đời không có gì chua xót bằng sự thất bại. Sở dĩ nó  chua xót nhất là vì dường như bao giờ cũng xảy ra do một sự lầm  lỡ mà ta có thể tránh được. Sự thất bại không phải là do tiền định.  Ai cũng có thể thành công trong cuộc đời của mình.
Đáng buồn là trong đa số các trường hợp, phải mất nhiều thì  giờ, bỏ qua nhiều dịp may rồi chúng ta mới tìm thấy được xu  hướng tự nhiên của chính mình. Do đó mà có lầm lỗi. Một thanh  niên có thể lựa một nghề không hợp với mình mà hóa ra thất bại  nhưng cũng có thể lựa được một nghề hợp với mình mà cũng vẫn  thất bại vì không được hoạt động trong một lĩnh vực thực hợp với mình, thành thử bị chủ đánh giá thiếu khả năng, không giúp được  gì hoặc giúp rất ít cho hãng. Thanh niên đó có thể tự chấp nhận sự  thất bại của mình, điều đó mới đáng lo nhất, vì một khi chịu nhận  rằng mình thất bại thì đã thành con người bỏ đi rồi.
Nhưng bất kì người nào hồi trẻ lao tâm mệt trí một cách vô  ích để làm một việc không hợp với mình đến nỗi thất bại, cũng có  thể đổi nghề mà thành công rực rỡ trong một lĩnh vực hoạt động  khác. Tôi xin kể một thí dụ thực tế: nghề bán hàng cần nhất đức  lạc quan; nhưng chính cái đức lạc quan đó có thể bất lợi cho một  hãng buôn nếu đem dùng nó vào công việc tài chính. Vậy một hại  trong ngành tài chính có thể đưa bạn tới thành công trong ngành  bán hàng. Cho nên đừng thấy một thanh niên mới thất bại lần đầu  mà đã vội bảo rằng con người đó bỏ đi. Cho người đó thử một việc  khác, biết đâu người đó chẳng thành công.
Huân tước Reading mới đầu tập sự thủy thủ trên một chiếc  tàu. Chắc ông không phải là một thủy thủ giỏi. Tôi ngờ rằng xếp  của ông phải lắc đầu phàn nàn: "Chú em này làm việc dở. Không  bao giờ nên thân đâu". Mà sự thực, nếu cứ ở trong ngành thuỷ  quân thì ông tất đã chẳng làm nên công trạng gì hết. Nhưng ông  đã bỏ ngành thủy quân và ông đã tiến tới đâu? Tới chức Trưởng  quan Tư pháp của Anh rồi tới chức Phó vương ấn Độ.
Trong mọi việc, sự thành công một phần là do định mệnh,  một phần là do ý chí tự do của mình. Chúng ta không thể tạo ra  được thiên tài, nhưng có thể bồi bổ hoặc tiêu diệt nó.
Những điều kiện nào đưa tới thành công? Tôi xin lặp lại lời  đáp của tôi: lương thức, tức óc phán đoán (sáng suốt, thực tế), hoạt  động và sức khoẻ. Quan trọng nhất là lương thức.
Bất kì trong công việc nào, cũng cần có lương thức trước hết.  Nhiều người xây dựng được những lí thuyết rất hay, nhưng không  thực hiện nó được. Thiếu lương thức thì những ý tưởng tố đẹp của  họ chỉ đưa họ tới sự sụp đổ.
Nhờ có tài năng thiên phú, người ta có thể đi thẳng vào  trung tâm vấn đề, như một mũi tên nhắm trúng đích trong khi cả  ngàn mũi khác bắn trượt ra ngoài hết; nhưng phải có lương thức  thì ta mới ghi nhận được những điều ta cần phải học hỏi ở trong xã  hội, để biết rõ hơn về xã hội và có định hướng hoạt động mà ảnh  hưởng lại tới xã hội. Lương thức vừa là khả năng tiêu hóa tri thức  vừa là khả năng ứng dụng những tri thức đó.
Nhưng có lương thức mà thiếu đức hoạt động thì cũng không  có kết quả. Cũng như cối xay bột, phải đổ gạo vào, nó mới xay  thành bột được. Hoạt động tức là đổ gạo vào cối.
Cho nên luôn luôn phải chú ý, sẵn sàng. Có thể trong một lúc  bỏ lỡ một cơ hội rất tốt và chỉ cần sơ ý một chút là mắc một lỗi lầm  không thể tha thứ được. Văn hào Kipling bảo: “Ai muốn làm César  ở bất kì chỗ nào thì phải biết rõ mọi điều ở khắp nơi”. Người nào  biết rõ một điều ở khắp nơi thì không để lỡ một cơ hội nào hết.
Bẩm tính con người hầu hết là biếng nhác, vô hi vọng hoặc  hoạt động một cách tuyệt vọng. Hoàn cảnh có thể hướng họ về phía  này hay phía khác, nhưng không có người nào bị cấm làm việc. Tài  trí cần được sử dụng một cách có ý thức, vì vậy mà sự hoạt động  phải được lương thức nâng đỡ. Muốn hoạt động có hiệu quả cao, thì  phải biết tập trung; thuật tập trung mà ta có thể học bằng nhiều  cách, là một điều kiện quan trọng nhất cho sự thành công. Nếu đã  luyện được đức hoạt động rồi, thì đừng bao giờ để cho nó phân tán.
Nhưng sức khoẻ mới là nền tảng của cả lương thức lẫn hoạt  động, và do đó, là nền tảng của sự thành công. Không có sức khoẻ  thì việc gì cũng hóa khó. Nếu sáng dậy người ta đã quạu quọ thì  làm sao trong ngày, óc có thể sáng suốt được, và có thể tỏ ra có  lương thức được? Bị một bệnh nan y thì ai là người có thể làm việc  tích cực được?
Tương lai thuộc về những người chịu tập thể dục mỗi buổi  sáng miễn là đừng quá độ. Không một thương nhân nào có thể hi  vọng thành công được nếu không rèn luyện cơ thể đúng phương  pháp, nhưng phải coi chừng đấy, đừng như hạng lực sĩ tưởng rằng  hễ thắng được mình là thắng được thế giới; niềm tin đó nguy hiểm  lắm. Hạng lực sĩ không bao giờ nghĩ tới sự sẵn sàng làm việc mà  chỉ nghĩ tới chuyện thắng kẻ khác trong một cuộc đua nào đó thôi.  Lúc nào óc họ cũng có thể đưa họ tới sự thất bại, sự chán chường,  bất lực.
Sự đeo đuổi khoái lạc cũng có tính chất phù du không kém.  Thời gian và thói quen đều diệt cái thú của mọi sự tiêu khiển. Thú  vui buổi tối đâu có đủ bù cái khổ nhức đầu sáng sớm hôm sau.
ở tuổi trung niên người ta thường mới thành công trong công  việc hàng ngày; đó là tuổi dễ chịu nhất trong đời người vì những  gắng sức trong tuổi thanh xuân tới lúc đó mới chín muồi.
“Thú vui thoảng qua như mây nổi”. Tôi không rưa những thứ  phù vân và tôi cho rằng đời sống phải là một sự phối hợp điều hòa  giữa lao động và nghỉ ngơi, hoan lạc. Tôi có thể nói chắc rằng trong  sự phối hợp đó, nếu có một yếu tố nào phải lấn yếu tố kia, thì yếu  tố đó chính là lao động. Lao động nhiều quá không có hại bằng  hoan lạc nhiều quá.
Chưa bao giờ như lúc này, thế giới rộng mở bát ngát đến tận  chân trời với rất nhiều cơ hội cho những ai có khát vọng thành  công, mong muốn được làm việc một cách bền bỉ, kiên trì và sáng  tạo, có ý thức. Không một trở ngại nào từ phía con người có thể  ngăn con đường của họ. Không có gì cấm họ từ cảnh nghèo hèn mà  leo lên được những đỉnh cao của giàu sang và quyền thế.
Cần luôn nhắc lại hoài rằng kẻ nào chịu khó thì có thể cải  thiện lương thức, rèn luyện đức hoạt động và giữ gìn sức khoẻ của  mình được.
Đó là nền tảng của sự thành công.

Chương 2
CẦN PHẢI GÂY VỐN
Người ta bảo rằng tiền bạc là nguồn gốc của mọi điều xấu xa,  tội lỗi. Câu nói đó không đúng. Nếu đôi khi tiền bạc dùng vào  những mục đích xấu thì không phải tiền bạc đáng trách mà kẻ  dùng nó mới là đáng trách.
Có người cho tôi là tuyên truyền cho chủ nghĩa duy vật triệt  để. Nghĩ vậy là sai. Tôi hoàn toàn công nhận rằng có những giá trị  khác ngoài giá trị tiền bạc. Nhưng tôi không bao giờ nghĩ người  nghệ sĩ sáng tạo ra tác phẩm lại đánh mất giá trị của bản thân khi  tác phẩm ấy mang lại cho anh ta một khoản tiền lớn.
Gần đây, những người kiếm được tiền thường bị thiên hạ  nghi ngờ một cách bất công, mà những kẻ nghi ngờ lại chính là  những ông những bà nếu có cơ hội thì sẽ làm tiền mạnh hơn ai hết.  Trúng số thì người ta cho là một điều tự nhiên, mà tạo được một  sản nghiệp bằng mồ hôi nước mắt, rồi nhờ có sản nghiệp mà giúp  cho hàng ngàn người có công ăn việc làm, được sung sướng thì lại  bị các chính khách và các nhà báo mạt sát là đáng đầy xuống địa  ngục. Tôi cho đó là thái độ ghen ghét độc ác của những con người  xấu xa.
Người ta đã nói và viết nhiều điều giả nhân giả nghĩa về tiền  bạc. Nhưng chúng ta không nên quên rằng nếu làm giàu một cách  bất lương là điều đáng chê thì sự nghèo khổ cũng không luôn luôn  là đáng khen.
Nói cho đúng, có hai thứ giá trị đi đôi với tiền bạc: một là giá  trị của những phẩm chất cần có khi đang kiếm tiền; hai là giá trị  của cách sử dụng đồng tiền kiếm được như một công cụ thể hiện  sức mạnh của người có tiền.
Nghệ thuật kiếm tiền cần sự quả quyết, tập trung, dành  dụm, tự chủ; những yếu tố đó chính là nguyên động lực của thành  công và hạnh phúc. Một người đã biết tự chủ khi kiếm tiền thì tới khi có tiền, cách sử dụng đồng tiền cũng tạo cho người đó một sức  mạnh, để có thể làm chủ được hoàn cảnh.
Trừ hai đặc tính đó ra - luyện tư cách và tạo nên sức mạnh -  tiền bạc có ít giá trị lắm. Tội nó cũng ngang với công của nó. Chính  vì vậy mà một người biết làm chủ của cải của mình ít khi nghĩ tới  việc để lại một gia tài đồ sộ cho con cháu. Người đó biết rõ rằng  phải để cho con cái tự tôi luyện trong khó khăn, không được hưởng  chút di sản nào ngoài óc thông minh và tư cách, thì chúng mới  thành những con người có giá trị được.
Theo Mahomel thì Thượng Đế luôn lựa những nhà tiên tri  của Ngài ở trong đám thường dân. Vả chăng ai cũng biết rằng giàu  sang mà không minh triết thì thường khi chỉ có hại cho thể chất  hoặc tinh thần. Những thanh niên gia đình giàu có, vì ăn ngon  mặc đẹp, được hưởng mọi sự dễ dãi mà dễ chết yểu.
Cho nên tiền của sở dĩ có giá trị chỉ là do nó bắt ta phải gắng  sức, khó nhọc để kiếm nó rồi biết cách dùng nó. Vậy dự tính làm  giàu là điều đáng khen, nhưng thực hiện nó cách nào đây?
Tôi xin trình bày vài quy tắc rõ rệt để dìu dắt một thanh  niên từ hai bàn tay trắng mà gây dựng được một gia sản lớn lao.
1 - Chiếc chìa khoá mở cửa thành công cho ta là bản năng  thương mại, tức cái bản năng nhận định được một cách tự nhiên,  tức thì, khỏi phải suy luận, giá trị thực của bất kỳ một món hàng  nào. Người nào không cảm thấy được cái đó thì không thể kinh  doanh được. Nhưng nếu có sẵn cái mẫn cảm ấy, dù là mơ hồ, yếu  ớt, thì cũng có thể luyện nó từ lúc còn được - tức là ở cái tuổi mà  tinh thần rất dễ uốn nắn - và dần dần làm cho nó phát triển mạnh  mẽ, tới khi nó thành như bản tính thứ nhì của mình.
Thanh niên nào chịu khó cải thiện khả năng đó trong mọi cơ  hội, chú ý quan sát thu nhận thông tin để nâng cao óc phán đoán,  nhận định của mình thì thế nào cũng tiến bộ trên con đường kinh  doanh.
2 - Nhưng một thanh niên dù đã có tài nhận định đúng giá  trị của mọi vật rồi, mà không biết tính toán, quản lí tài chính thì  cũng có thể đi tới sự sụp đổ trước khi tài năng của mình đem lại  kết quả.
Muốn chinh phục thương trường thì phải biết tính xem lãi  hay lỗ, và có thấy lãi thì mới bắt đầu xông pha.
Rất nhiều người mất thì giờ dự tính những số lãi về sau này,  những số lãi không khi nào tới hoặc có tới thì tới tay người khác.
Điều quan trọng nhất là đừng bỏ dở một công việc làm ăn  nào khi chưa hoàn toàn thành công. Biết điều khiển cho khéo một  công việc nhỏ thôi cũng là có đủ tư cách để thắng những trở ngại  sau này sẽ gặp trong những việc kinh doanh lớn hơn rồi.
Thường thường người ta nhận thấy rằng những người tạo  được những gia sản lớn đều luôn luôn chuyên vào một ngành.
Đừng có thói no bụng đói con mắt. Cần nhớ nguyên tắc chính  yếu đó. Nhiều thanh niên có tương lai rực rỡ mà vấp té chỉ vì  không theo nguyên tắc rất giản dị đó.
Vì tham lam người ta dễ đâm bổ vào những cuộc kinh doanh  lớn lao trong khi người ta chưa sẵn sàng, thiếu phương tiện, thiếu  kinh nghiệm.
Tập nhận định đúng giá trị của sự vật, biết tính toán, quản lí  tài chính, biết đọc ý nghĩ của người khác; đó, phải luyện cho thành  thục, hoàn hảo những khả năng đó đã rồi mới dùng nó vào những  công việc kinh doanh lớn được. Những khả năng đó chỉ là ba hình  thức của điều kiện quan trọng nhất: biết phán đoán cho đúng, mà  hễ phán đoán đúng, tức thị là thành công.
Vì vậy điều quan trọng và khó khăn là gây được số vốn đầu  tiên là một triệu đồng. Có được triệu đầu tiên rồi thì dễ kiếm được  những triệu sau lắm. Triệu đầu tiên đó định rõ tư cách của ta và  bảo đảm cho sự thành công của ta.
Phải dùng sức mạnh và tuổi trẻ của ta vào cuộc chiến đấu  đầu tiên đó. Người nào muốn thành nhà đại doanh nghiệp thì phải  dồn hết tâm tư vào cuộc chiến đấu đó, phải cảm xúc mãnh liệt tới  tận đáy lòng như một nghệ sĩ hoài bão nghệ phẩm của mình vậy.
Có được một triệu đồng trong túi rồi, người ta tiến trên  đường đời với vẻ ung dung tự tại hơn, thấy công việc làm ăn nào  cũng vừa với sức của ta. Người ta tự tin, có thể phác hoạ những  nét lớn của chương trình vì đã quen thuộc với các chi tiết rồi. Nắm  vững được thuật đó thì không có gì ngăn cản nổi bước tiến của ta  nữa. Cuộc đời làm ăn của các nhà đại kinh doanh đều như vậy hết.
Tuy nhiên, một người áp dụng những quy tắc đó mà tạo dựng  nên một gia sản nào đó vẫn có thể không hoàn toàn thành công và  tìm đưọc hạnh phúc. Có thể người đó không nhận ra rằng những đức trong buổi gây dựng sự nghiệp không phải là những đức cần  cho ta một khi đã thành công. Khi đã thành công thì không cần  tinh thần mạo hiểm nữa mà cần nhận định được trách nhiệm xã  hội của mình.
Tiền bạc đào tạo tư cách của ta vì phải chịu cực chịu khổ,  phải chiến đấu mới kiếm được nó. Nó là thước đo tư cách và tinh  thần con người. Trong thế giới hiện đại, người có nhiều tiền thường  là người có tinh thần phán đoán, quyết định nhanh nhạy.
Tại sao vậy? Tại phải tranh đua gay go, người đông mà của  hiếm.
Không kể các bậc thiên tài - vì mỗi thế kỷ chỉ có một, hai  hoặc ba vị tài ba rực rỡ - cứ xét hạng người thường như chúng ta  thôi, thì muốn tự tạo được một địa vị rất danh giá trên chính  trường, không cần nhiều đức quý bằng muốn thành công trong  ngành kĩ nghệ và tài chính. Không một chính khách nào công  nhận điều này, mặc dầu nó rất đúng.
Một số người có tài làm cho người khác chăm chú nghe mình.  Thành công trong đám đông, biết bàn bạc công việc, lời lẽ hùng  hồn, khéo léo, nhưng không thể đem thực hành những ý kiến của  mình được vì thiếu ý thức về sự hành động. Họ thành công trong  công việc quản lí chứ không thành công trong việc kinh doanh.
Lại có trường hợp ngược lại. Ta thường thấy trong phòng  giấy có những người không thể trình bày khéo léo một vấn đề. Bắt  họ trình bày thì họ vụng về, nói năng khó khăn, lúng túng. Nhưng  đặt họ vào một địa vị cần hành động thì họ trổ tài liền. Họ chiến  đấu với vấn đề và chứng minh rằng gặp lúc khủng hoảng, ta có thể  tin cậy ở họ được. Trong công việc kinh doanh, một người hoạt  động phụ lực ta còn mạnh hơn cả một đám kẻ mồm mép.
Trên những thị trường lớn của thế giới, cuộc chiến đấu thật  gay go, đường gươm lưỡi kiếm thật lợi hại; người ta phải quay lưng  vào vực thẳm mà chống đỡ, thua thì tiêu tan sự nghiệp và cả danh  dự nữa. Thanh niên nào đã bước vào đấu trường đó phải cố tự lực  mà thắng, đừng trông mong một ân huệ nào cả. Nhưng tuổi thanh  xuân có thể thắng được lắm. Vì đầu óc còn dễ uốn nắn nên họ có  thể cương quyết luyện khả năng phán đoán bằng cách rút bài học  từ kinh nghiệm.
Cho nên tôi muốn khuyên thanh niên ngày nay rằng, theo ý  tôi, tiền bạc chỉ là kết quả của chí cương quyết và óc thông minh  khéo áp dụng vào công việc làm ăn. Định mệnh không thể ngăn  cản bước đường của một người có tinh thần quả cảm.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Popular Posts

Blogger news

About




Powered by  MyPagerank.Net

Academics Blogs
Bookmark and Share

Blog Archive